Tổng Luận

Mấy năm nước mới mất, quá xót xa, cơn khủng hỏang còn ngay trước mắt, suy tư bị lũng đoạn không đạt được thế thăng bằng, cho nên không hiểu được lý do tại sao ta phải chiến bại. Ðã đọc, nghe nhiều về các lý do giải thích hoặc biện minh hiện tượng này: tình trạng thói nát bất lực, bất tài cấp ở lãnh đạo và chỉ huy, tinh thần quân sĩ thấp, nội gián xâm nhập ngay trong đàu não an ninh quốc gia, sự sắp xếp chiến lược của Mỹ, chiến lược Mỹ xoay chiều ở Thái Bình Dương, phong trào phản chién ở Mỹ, vụ Watergate,v.. và Mỗi lý do đều có phần “sự thực” của nó. Nhưng tất cả đều không thỏa mãn lý trý và dữ kiện mà lịch sử sẽ chứng minh sớm, muộn gì cũng sẽ tái diễn sau này. Ðó là dữ kiện “chu kỳ xáo trộn thăng bằng hóa bất công”, mà người vô tín ngưỡng cho là luật “thiên nhiên”, như sự thay đổi thời tiết 4 mùa, nắng gắt quá, tất có bão, và kẻ có đức tin cho là Ý Chúa. Xã hội ta là một vũng ao tù, ợnước đọng. Nhiều sự bất công xã hội được ta chấp nhận coi như vô hại, nhưng kỳ thực dã làm chậm bước tiến dân ta rất nhiều. Một trong sự bất công ấy là cái tình trạng “con vua, thì lại làm vua, con thầy chùa, chỉ quét lá đa”. Trong xã hội ta, trước ngày di tản khắp thế giới, làm sao con cái người bán hàng, chài lưới, binh sĩ, hạ sĩ quan .v.v. có khả năng tài chánh học thành kỹ sư , bác sĩ, mặc dầu ở lớp dưới, trẻ con những thành phần này giói gấp mấy lanả con cái nhà giàu, quan chức, bác sĩ? Trong một dân số gần 50 triệu người thời đó, bao nhiêu được người ngủ trên giường có khăn trắng, bao nhiêu người ở nhà có máy lạnh? Mà bây giờ, trong số gần 3 triệu Việt hải ngoại, biết bao nhiêu trẻ em tốt nghiệp kỹ sư, bác sĩ, bố mẹ lúc mới đến nước tỵ nạn, vì không biết ngoại ngữ, không nghề chuyên môn, phải làm 2, 3 jobs, với đồng lương tối thiểu? Còn ai phải nằm ghế bố ,hoặc nhà không có máy lạnh đâu? Xét lại trong gia cảnh riêng tư mổi người Việt hải ngoại ai cũng thấy có sự xáo trộn ấy, một thiểu số “ kém “ hơn lúc còn ở trong nứơc, nhưng đa số 90% thăng tiến vượt bực. Hiện trạng thăng ốbằng ấy đã đựợc Chúa thực hiện qua “phương tiện chiến thắng cuả CS”, để xáo trộn từ trên xuống dưới. Một lớp người bao nhiêu đời nằm dứơi đáy được vớt lên mặt, như hiệạn tượng về ảsinh lý học, giòng máu mới thay thế cho giòng máu cũ bị nhiễm bệnh, giúp cơ thể tươi trẻ lại. Nhưng nếu đem 3 triệu người may mắn đối chiếu với gần trăm triệu dân ta đang sống trong hệ thống cai trị CS, với lợi tức hàng năm chỉ vài, ba mươi đô la, ăn đói, thiếu thuốc chữa bệnh, đời sống hàng ngày bị những ràng buộc vô lý, trừ một thiẻu số trắng trợn phè phởn, thì vẫn thấy cán cân chưa được thăng bằng. Bất công xã hội, và sự đau khổ thật ra càng tăng thêm theo phuơng trình lũy tiến. Nhận xét ấy làm ta phài suy nghĩ sâu hơn chút nữa. Thì đây hãy soi gương kim cổ thế giới. Tây phương có nhà chính trị cảnh giác dân: “Một dân tộc chỉ đáng đưọc cai trị bởi thứ chế độ tương xứng với nó mà thôi !”. Lại có câu tục ngữ khác còn chua chát hơn: “ Trải nệm nào thì hãy nằm trên nệm dó mà ngủ”. Trở lại hiện trạng nước ta, CS thắng trận vì làm “phương tiện cho Thượng Ðế thực hiện hiện tượng thăng bằng hóa xã hội”. Không phải vì tài giỏi gì hơn đối phương. Bên này, có nhược điểm, nó cũng có. Nhưng vì nhận viện trợ Mỹ, mà Mỹ là một xã hội “khoáng đạt, tụ do, dấu diếm coi như lừa dối”, nên báo chí, TV. Mỹ tự do thổi phồng cái dở của bên này cho thế giới biết, còn nó và đồng minh là một phường “tồn tại đựọc là nhờ lừa bịp, bưng bít”, nên thế giới chỉ thấy cái hay, cao đẹp mà không bao giờ thấy cái dở, bẩn thỉu, ty tiện của nó. Khả năng bưng bít ấy nay hết hiệu lực với phong trào quần chúng dùng Internet liên lạc. Những thần thọai hơn 50 năm nay, thế giới ngưỡng mộ đã lộ chân tưóng là giả mạo. Tỷ như con người thật của “Bác (!?). Nhiều tài liệu kiểm chứng bởi các truờng Ðại Học quốc tế, đánh tan cái hình ảnh Bác(!) là một người sống khắc khổ, cô độc, hy sinh cả một đời cho quốc gia ”. Thật ra ông Hồ là một người tầm thường như muôn, vạn người khác, thích ăn ngon, gái đẹp. Ngay trong chiến khu, khi cán bộ các cấp chỉ có cơm với muối, trên bàn ăn của ông luôn luôn có rượu vang đỏ, thịt gà, thịt vịt, phó mát. Ông “làm” cho một thiếu nữ Bắc Việt mang thai, tránh tiếng chuyển sang lại cho bộ hạ, xài chán rồi giết đi, ngụy trang dưới hình thức tai nạn! Ở Pháp ông lăng nhăng với 2, 3 cô đầm các tài liệu kia còn ghi rõ danh tính. Ở Tàu, ông mạo tên, cưới một bà khác!. Chỉ có dân Việt mói thần thánh hóa con người ây thành “Cha già Của dân tộc”! Mà cũng chẳng chê trách được ngời dân với lòng dạ chân thật cổ truyền! Kẻ đáng khinh chê là ông Hồ, vì đã tự tay viết tiểu sử mình, mượn tên người kkác, ca tụng, tâng bốc, gọi mình là “Người, lừa dối nhân dân đang ngóng trông có một anh hùng để mà tôn sùng. Ông đã đạt được mục đích. Nhưng nay, nhân dân đã thấy rõ con người thật của ông rồi. Tuy còn bị bộ hạ ông cai trị, nhưng họ cũng đã nói lên điều đó bằng những câu ca dao, những chuyện khôi hài mà ông là đềợ tài kể cho nhau nghe, từ miiệng qua tai, mà “ chó săn “ của bộ hạ ông vẫn không thể nào ngăn chặn được. “Rồi đây, không biết lúc nào, nhưng chắc thế nào cũng xảy ra, cái xác ướp khô của ông sẽ gặp nhiiều “ tai biến ”, mà kẻ có chút văn minh không dám tưởng tượng, mặc dầu đó chỉ là cái xác của một tên đại xảo trá, đăc trọng tội vơi nhân dân Cái thế hăng say đánh Tây từ 1946, không phải ông Hồ truyền bá cho quần chúng, mà chính Tổng Hội Sinh Viên Hà Nội, sau đêm Nhật lật đổ Tây đã mất công giảng dạy cho quần chúng, hiểu thế nào là độc lập và tại sao không thương được ngoại quốc. Thù ghét ngọại quốc đã sẵn có trong đầu óc quầạn chúng sãu đậm nhất trong năm 1945, suốt thời gian Nhật cai trị Ðông Dương. Nhật vơ vét thóc lúa gây nên nạn đói thê thảm nhất trong lịch sử năm 45. Ngày Việt Minh lên cầm quyền, dân đã sẵn sàng chiến đấu cho độc lập, chỉ cần người cầm cờ lãnh đạo là theo ngay. Không may cho nước Việt, người ấy lại là ông Hồ! Tinh thần độc lập laị bị chính tay Việt Minh làm nguy vong, khi ký Thoả ước ngày 6/3/1946, mở cửa cho quân lực Pháp trở lại VN, chỉ vì muốn “mua thời gian” thanh toán các lực lượng quốc gia khác, dành địa vị độc tôn. Thắng trận 1975, là ở Thiên Ý, nhưng cũng là công của dân, không phải công riêng gì của dản, mà nay đảng đày ải dân quá khổ cực, khổ hơn cả thời còn Tây cai trị, chia nhau tài sản, lợi tức, mùa màng, sản vật ngoài biển, trên rừng? Mặc dầu vậy vẫn có ngưới trước đây từng hăng say “ăn cơm quốc gia, thờ ma Cộng Sản”, từng nghe CS xúi dục tố cáo bạn bè, thân thích bà con, từng che dấu du kích CS xâm nhập làng xóm đót nhà, chặt đầu dân vô tội, đả từng lớn tiếng chửi rủa” Mỹ Ngụy”ỳ thì nay “được “CS cho nếm mùi vị thiên đàng, thì tất nhiên họ “tương xứng” với những người họ đã chọn để cai trị họ, họ đang nằm trẽn cái “nệm ho tự tay trải” ra. Họ là đàn cừu không chịu dùng lý trí suy tư, chỉ “một chiều” nghe những gì đảng nói với họ. Lúc còn chiến tranh, ngoại nhân còn đe dọa xứ sở, người dân đành phải hy sinh một phần nào tự do vì quyền lợi tối thượng của QuốÔc Gia. Ðó là lẽ tự nhiên. Nhưng khi hòa bình đã vãn hồi, khi ngoại nhân không còn đe dọa xứ sở nữa, chính quyền phải trả lại và bảo vệ các quyền căn bản của người dân. Trong hiện trang, CS chỉ cho dân hưởng những tự do căn ằbản trên giấy tờ. Hiến pháp ghi một đằng, mà thực tế lại thi hành một đằng khác. Theo hiến pháp, dân có quyền tự do, nhưng chính quyền địa phương vẫn có quyền “giam giữ hành chành “ bất cứ ai, không cần tòa xử, trong thời hạn 2 năm; hiến pháp tôn trọng tự do tín ngưỡng, nhưng, đảng xâm nhập 80% “đạo giáo quốc doanhõ trong hệ thống cổ truyền, hạn chế các buổi mừng lễ tôn giáo, bắt giam linh mục, sư tăng, mục sư.; tự do ngôn luận, nhưng ai tỏ vẻ phàn nàn về những sự thật cả thế gíới đã biết, như hối lộ, tham nhũng, lạm dụng, bất lực, thì bắt xử về tội “bôi xấu chính quyền”, “lạm dụng quyền tự do” (!) Quen với nếp sống đàn cừu, tác động theo tiếng gọi của chủ để được ấm bụng và yên thân, họ không nhận thấy những điều trên đây là vô lý, cần phải chống lại. Nhờ ỳ đầu tư ngọai quốc, và ngân khoản trên 2 tỷ rưỡi đô la của dân Việt hải ngoại gửi về mỗi năm, đảng nay không còn là phường "nón cối, dép Bình Trị Thiên" thuở nào nửa, mà như hình ảnh Tú Xương tả kẻ đắc thời: “đen thũi đen thui, cũng lụa là, (chân chưa hết ghẻ).. vẫn ngồi xe”!) nếm mùi vị trưởng giả, rồi “nới rộng tay" cho đàn cừu cơ hội dễ thở hơn trước. Và đàn cừu quá sung sướng, chẳng dám đòi hỏi gì hơn, bèn thi nhau, tranh đua, tìm thú vui, hưởng lạc, bắt chước đảng sống trửơng giả, để lòe nhau và tự dối nay mình cũng thuộc giai cấp "thượng lưu mới", nhất là nhũng kẻ nhanh chân kiếm dược chỗ làm cho công ty ngoại quốc. Vậy ta thấy cuộc xáo trộn của Thượng Ðế cũng đã biến đổi hẳn đời sống vật chất của đảng và đàn cưu theo đảng. Cứ vô tư mà suy luận, trong số đảng viên cũng có nhiều phần tử vì căm thù thực dân, địa chủ áp bức, quan lại tham ô mà theo CS Nhưng đã rơi vào lưới quỷ đỏ, ít ai thoát ra ngoài được toàn thân. Họ đã thiếu thốn, lang thang nhiều năm trong rừợng thiêng, núi thẳm, thì nay, Thượng Ðế ban cho cơ hội xả hơi. Vì đối với Thượng Ðế, trắng đen, Tây Tàu, CS hay Quốc Gia, mọi người đèu từ một gốc mà ra, và sau cùng sẽ trở ve một chốn, để Thượng Ðế phán xét việc mình làm lúc sinh thời. Trước mắt Thượng Ðế mọi người đều được săn sóc như nhau. Vậy CS có cơ hội xả hơi và hưởng lạc thì cứ dùng cho hợp với Thiên Ý. Cớ sao lại cưỡng lại luật Trời mang xiềng xích, tù đày, súng đạn đền ơn lại người dân đã góp của, góp công, hy sinh cả tính mạng cho mình trửng thành và chiến thắng? Họ sẽ phải trả lời về những việc ấy trong tương lai.

Còn một lớp người nữa cần bàn tới. Ðó là những người vừa bị đau khổ vật chất vừa uất hận trong tâm não, vì không chấp nhận được chế độ CS, nhưng chưa thóat khỏi sự cai trị của chế độ này.. Ta xót xa khi nghĩ tới họ. Nhưng ta làm đưọc gì để giúp họ? Gửi tiền bạc, vật dụng? Ta vẫn làm. Nhưng chỉ có số ít bà con thân thích chắc chanắ nhận đủ. Tiền gửi về giúp số đông trong các vụ thiên tai, phần lớn phải qua tay C.S phân phối. Không phải tiên tri cũng biết trươc so ã lớn tiền gưỉ về rơi vào túi cán bộ đảng. Nhiều chứng cớ hiển nhiên đã được nhiều Việt hải ngọai trở về gíúp đồng bào viết báo kể lại: chính quyền CS luôn luôn theo chân phái đoàn y tế ngoại quốc tới làng xóm tịch thâu thuốc men phái đòan phát cho dân làng.! Ăn cướp công khai, không sợ quốc tế chê, thì khi phát dùm tiền cứu trợ còn ăn cắp đến mức nào? Vậy chỉ còn cách cầu xin cho họ đủ nghị lực nhẫn nhục, dồn lòng hận thù và ý tưởng ngày trả thù để chờ ngày loại người ấy bị tàn rụi. CS Việt mạnh đâu bằng Ðức Quốc Xã của Hitler, bằng CS. Nga Sô. Thế mà ngày nay, Ðức Quốc Xã đâu rồi, và lá cờ búa liềm của Nga Cộng đâu rồi ? Ðộc tài, chế độ phi nhân, vô đạo, chỉ tồn tại nhiều nhất là một hay hai kiếp người. Trái lại, tự do, công bình, lẽ phải là thứ trường tồn trong lòng người dân khắp mọi nơi. Néron giết tín đồ Thiên Chúa giáo như giết cừu non. Hai ngàn năm sau, Thiên Chúa gíao vẫn mạnh. Tần Thuỷ Hoàng đốt sách, chôn học trò, mấy ngàn năm sau, nền học Khổng, Mạnh vẫn là đèn soi sáng xã hội Ðông phương. CS Việt Nam mang tiếng là tàn ác, nhưng đã ác bằng Néron, Thuỷ Hoàng chưa? Vì qúa ngu nên không rút các bài học lịch sử để tránh nạn quật mồ, đốt xương như những tên bạo chúa khát máu thời xưa. Ðám dân Việt không may đang ở trong thành phần khổ cực cùng kịêt ngày nay có lẽ nên cắn răng chịu đựng, dồn tâm tư nghĩ tới ngày” vật bất đắc kỳ bình, tắc minh”, trời đất bị ép qúa, phải bùng nổ ra ngày trả lại cho CS và cháu con nó, nỗi cơ cực hiện tại cuả mình. Khả năng giúp con người chiụ dựng đựơc khổ đau và tủi nhục la”ợ ý chí nhất quyết trả thù cho được. Gần đây, ý chí ấy đã ngang nhiên bộc phát trong nhiều phản ứng của nhân dân: biểu tình chống chính quyền địa phương tại Nam Ðịnh, Thái Bình, Xuân Lộc, biểu tình trước Quốc Hội, đòi lại ruộng đất bị trưng thu, bạo động tại Kim Nở, Thọ Ðà, Quỳnh Phụ, Ðắc Lắc, An Giang vơi một phụ nữ mỗ bụng phản đối đàn áp tôn giáo. Nhưng cho đến nay, CS chỉ tiểu xảo và tàn bạo, nhưng thiếu “tinh tế” (finesse, theo Pháp ngữ) và cũng không nhớ lịch sử để nhận định sự thật đang diễn tiến trước mắt mà thích ứng, đổi thay. Sự thiếu “tinh tế” ấy tác giả có một dịp chứng nghiệm trong quá khứ, để “khoái chí” một mình: Khoảng tháng 3 năm 1946, sau chuyến phó hội từ Pháp về, ông Hồ được mời đi trên chiến hạm Lamotte Picquet, tiện đường trở lại Viễn Ðông. Thửy thủ chiến hạm cảnh cáo khéo chủ tịch bằng cách tặng cho một quả đại bác của chiến hạm. Chủ tịch không hiểu ý nghĩa ngầm của món quà (nếu tinh, sẽ hiểu là nó hỗn, ý muốn dọa, nếu mình không ngoan, thì nó sẽ cho ăn đạn thật chứ không phải thù đạn đồ chơi) hân hoan nhận. Cả chính phủ cũng chẳng có ai hiểu nổi nổi điều ấy, lại còn ngu mang ra trưng bày trong phòng triển lãm cho du khách, có tác giả đến xem rồi cười thầm trong bụng, vì còn giận vụ ăn cướp cơm chim chiều tháng 8 năm ngóai. Nhưng đó chỉ là cái ngu vụn vặt. Ngu lớn khi xem Mỹ là “kẻ thù xâm lược,” gây ra chiến tranh giết dân, phá nước, gây tang tóc cho hơn 6 triệu gia đình đồng bào, phá hoại hàng ngàn tỷ đô la, để rồi cuối cùng phải xin kêt thân với Mỹ, năn nỉ, được Mỹ đối xử như bạn? Nếu có “finesse”, và biết lịch sử, thì đã biết Mỹ không cần “chiếm đất”, như Pháp, hay Anh. Cũng có, nhũng từ trước thế chiến 1, thời gian Mỹ chưa trở thành cường quốc kinh tế. Sau này Mỹ chỉ canả thị trường tiêu thụ, không cần thuộc địa. Chính sách của Mỹ là mong thế giới hòa bình, mọi quốc gia dư ăn dư mặc, để còn dư tiền tiêu thụ hàng hóa do Mỹ sản xuất. Nếu thiếu thị trường, xuất cảng ngưng, sản xuất cũng ngưng luôn, gây nên nạn thất nghiệp, tai hại cho nhân công, cho người đi bỏ phiếu, cho chính phủ và toàn dân Mỹ. Dân tộc Mỹ lại là một dân tộc “cởi mở, tự do” nhất thế giới. Nơi nào có độc tài, phản nhân quyền là nhảy vào. Sau khi thế chiến thú 2 kết thúc, De Gaulle của Pháp không chịu hiểu cái đau khổ nhục nhã dân mình phải chịu trong thời Ðức chiếm đóng, nhất quyết trổ lại làm bá chủ Ðông Dương, có lẽ vì mong xây dựng lại nền kinh tài suy sụp sau những năm chiến tranh và bị Ðức vơ vét, nhờ những kho tài sản trên thuộc địa cũ., không hiểu có ngọn gió mới đã thổi ra trên đó từ ngày bị Nhật đánh bại trong một đêm. Vậy mới thảm bại tại Ðiện Biên Phủ. Còn ngoan cố bày ra trò bù nhìn, nhưng nhân dân miền Nam không rơi vào bẫy, hững hờ cho Tây chết người, phí của, vô ích. Mỹ mới ra tay ép Tây chịu để một người Việt Nam trong sạch, nởi tiếng chống Tây, làm Thủ Tướng miền ả Nam, rồi Mỹ viện trợ giúp trở nên phú cường, thành một thị trường tiêu thụ tương lai cho kỷ nghệ Mỹ. Mỹ đâu có tham vọng đất đai cai trị? Ngay trong các nơi có cố vấn Mỹ giúp, họ đóng vai “cố vấn trong cái định nghĩa tinh khiết nhất”, không hề được chỉ huy một người hay cơ sở Việt Nam nào. Mặc dầu sự thậỳt như vậy, C.S ngoan cố, nhất định vu khống đồng bào Miền Nam là “ngụy tay sai của Mỹ”! Giá thử CS tinh tế hơn, không đến nỗi “quá chậm hiểu”, mà sau khi Mỹ bắt đầu can thiệp vào Việt Nam, cũng khôn khéo (!) như bây giờ, “mơn trớn, thư đi tờ lại” với Mỹ, bàn chuyện kết thân, thì chắc chắn Mỹ đã hân hoan, và toàn dân Mỹ đã triệt để ủng hộ một chương trình viện trộ đại qui mô cho Xã Hội Chủ Nghĩa miền Bắc, song song với viện trợ Miền Nam Dân Chủ, với điều kiện là ai ở yên vùng nấy. Có thể Nga, Tàu không nhìn giải pháp này với cặp mắt thiện cảm. Nhưng trong khi long hổ tranh hùng, thái độ khôn ngoan nhất là “đứng bên ngoài nhìn”. Khi có bên sáp thắng, sẽ nhảy vào đánh “hôi”, để lúc chia phần tước dựơc của kẻ bại, mình cũng có phần. Trong trường hợp bất đắc dĩ phải lựa chọn ngay khi cuộc tranh hùng đang tiếp diễn, thì phải sáng suốt chọn phe có nhiều triển vọng thắng vì giàu có, vũ khí nhiều và tinh xảo hơn. Người quan sát vô tư phải nhận thấy tuy hai bên cùng là cường quốc nguyên tử, và mặc dầu Nga nhiều sư đoàn bộ binh hơn Mỹ, nếu xảy ra chiến tranh “thực sự”, Nga không thể cầm cự lâu dài vì kỷ nghệ và kỷ thuật kém xa Mỹ, không cho phép thay thế kịp thời tổn thất trên chiến trường, trong lúc Mỹ đủ sức, nhờ nền kỷ nghệạ và kỷ thuật cao nhất thế giới. Ðức bại trận chỉ vì thiếu bộ phận thay thế cho xe tăng và phương tiện di chuyển, thế giới ngày nay còn phải thán phục khả năng, kỷ luật quân sĩ, và nghệ thuật chỉ huy của tướng tá Ðưc. Bởi vậy, “hung hăng” mãi trong thời chiến tranh lạnh, kết cục, nay Nga lại phải cầu thân, xin Mỹ viện trơ!. Tàu đông người nhưng đối vơi Mỹ, chỉ còn ấu trĩ. Chỉ một việc nhỏ được buôn bán dẽ dàng vói Mỹ, mà Quốc Hội nước này, xét đi, xét lại, chê cái này, chỉ trich cái kia, coi không ra cái thể thống gì, mãi rồi mới chịu cho phép (!) như một đặc ân của thượng quốc! Lại còn cái nhọt Ðài Loan nữa. Lũ ngang bướng này chỉ có mảnh đất nhỏ bằng bàn tay, mà nhất định đòi tự trị, không chịu sát nhập vơi khối lục điạ khổng lồ. Chỉ có khoảng cách 1 cây số rưỡi, mấy năm gần đây, hai bên vẫn còn từ bờ bên này phóng thanh mắng chửi bên kia. Quân đội lục địa trên 2 triệu, của Ðài Loan vài trăm ngàn. Thế mà Tàu vẫn chưa dám đụng tới Ðài Loan, vì Mỹ “cảnh cáo”(?!). Vậy trong gỉa thuyết CS sáng suốt “chọn thân” với Mỹ ngay từ sau khi có Miền Bắc, dám có can đảm như Tito bên Âu Châu, tach rời khỏi vòng cương tỏa cuả Nga, thì sẽ không có chiến tranh với những tỏn thất về sinh mạng và tài sản suốt 20 năm. Hai phe cùng là đồng minh với Mỹ cùng nhận viện trợ Mỹ, thì việc thống nhất vẫn xảy ra, nhưng trong tinh thần dân chủ thực sự, như kiểu áp dụng tại Mỹ, tranh chấp dân chủ giữa 2 chánh đảng. Ở Mỹ thì Dân Chủ tranh với Cộng Hòa. Ở VN thì Miền Bắc xã hội, Miền Nam Cộng Hòa. Tiếc thay! Sự tham lam, lòng ích kỷ của CS đặt quyền lợi đảng trên Quốc Gia và Dân Tộc, đã bẻ gẫy tương lai toàn dân nát vụn! Nhận đinh như thế, sẽ thấy rõ, CSVN quả đã mang tội nặng với dân tộc. CS không bao giờ muốn có sự phân chia quyền hành. Nếu đảng ở Mỹ, và nếu đảng là “dân chủ”, thì sẽ mưu toan tiêu diệt đảng “cộng hòa”. Nhưng ở Mỹ, thì chắc chắn là đảng sẽ bị dân chúng vác cờ, biểu ngữ đi biểu tình phản đối trước khi nổ súng quét sạch đảng đi. Vì dân tộc này phải “tương xứng với chế độ cai trị nó”, không bao giờ dung túng loại chế độ hủ lậu này. CS mang trọng tội vơi quốc dân, lại còn lưu tiếng trong lịch sử là phường tiểu nhân, trả thù một cách phi lý. Mình gây ra chiến tranh, chiến sĩ Miền Nam vô cớ bị tấn công phải chống lại. Nếu mình chống lại kẻ tấn công, mình tự khen là anh hùng. Người ta bị mình tấn công, chống lại, cớ sao lại buộc vào tội phản quôc? Tự cổ chí kim, chiến trận tàn, chiến sĩ hai phe chỉ còn là con người. Trong cả đảng CS chắc chẳng có “đồng chí” nào còn nhớ được bài thơ cuả Victor Hugo “Buổi chiều sau trận chiến” sao? Một tướng vừa thắng, cưỡi ngựa thám sát chiến trường. Nhìn thấy một thương binh địch gần chết. Ông cho ngựa tơi gần. Nghe tiếng vó ngựa, tên này rên khe khẻ: “Nước, xin cho tôi giọt nước!” Vị tướng dừng ngựa lại, tháo bi đông nước trên yên, trao tuy tùng bảo cho thương binh uống. Anh này gựơng dậy, bỗng thấy người đã đánh bại mình, bèn rút súng nhắm vào đầu ông tướng vừa chửi thề, vừa bắn. Ðạn xuyên qua mũ, con chiến mã chồm lui mấy bước. Nhưng vị tướng rất “cao sang” nói với tùy tùng: “Cứ tiếp tục cho hắn uống đi”. Kẻ thất trận còn có cớ đẻ căm thù. Nhưng năm 1975, CS nhờ Ý Trời chiến thắng, còn ty tiện bày ra cái trò trả thù kẻ đối thủ cũ, tuy đả buông tay súng, vì lý do này hay lý do nọ, tù dày hàng chục năm với cái chiêu bài khôi hài “cải tạo”. Cải tạo về cái gì? Về tội hay sai lầm đi theo Mỹ ư? Thì bây giờ từ trên xuống dưới, nếu còn liêm sỉ, nên dắt nhau vào nhà tù mà "cải tạo" với nhau đi! Cả “nhà nước” trải thảm đỏ tiếp rước Tổng Thống “mãn nhiệm kỳ” của Mỹ hay cố viếng thăm! Sau hơn 20 năm phá hoại xứ sở, giết đồng bào vô ích, CS đạt được mục đích cướp đoạt giang sơn và được làm thân với Mỹ. Rồi đây CS sễ có dịp học thêm văn minh nhờ sự giao thiệp thương mại hàng ngày với đại diện các xí nghiệp Mỹ, như sau ngày vào Nam, dần dần biết cái ghế đi cầu bằng sứ không phải là chậu thau rửa mặt, hay là cái thùng dùng vo gạo như “cán bộ ta” vẫn làm lúc mới đến ở trong các nhà lớn tại Sài Gòn. Có thể do đó mà CS thấy được bản thân và con cháu mình khó lòng tránh được sự trả thù ghê rợn của một dân tộc bị lừa gạt, áp chế, đói khổ tận cùng tromg hàng chục năm. Mà còn kéo dài thời gian đau khổ này càng lâu, sự trả thù và cách trả thù chắc chắn còn ghê rợn hơn nữa. Không đoán được cái đầu óc mác xít có hiểu được như vậy không? Nhưng đó là cái động cơ để Chúa tái diễn cuộc thăng bằng hóa sẽ tới. Khi nào? Một giây của Chúa là 10, 20 năm của người thế. Hy vọng là trong “giống Cùi” còn có tên sống sót trên đời để vỗ tay đại diện “giống Cùi”, ăn mừng với nhân dân Việt khi ngày ấy tới!
Tháng Chín, Năm 2,000.

Ông Ðồ Cùi