Đại Hội Khóa 16 tháng 12 năm 2007

 

        Các CSVSQ thuộc Khóa 16, tuổi tác đang quanh quẩn con số 70. Ban đầu, nghĩ các cụ thuộc “cổ lai hi”, sẽ không còn đủ sức để tham dự Ngày Họp Khóa, không ngờ đã có đến 64 vị từ khắp hang cùng ngõ hẻm kéo về, cộng với ba quả phụ: Chị Phạm Thái, chị Hoàng Lê Cường và chị Trương Ngọc Châu. Chắc ba cụ nầy đã đi cùng các chị, nên hiện diện trong buổi Họp, là 67 CSVSQ. Một con số kỷ lục từ trước đến nay. Trừ phi kỳ họp mặt tới, 2009, chẵn 50 năm của “cái thuở ban đầu lưu luyến ấy”, bạn Tôn Thất Lăng nhận trách nhiệm tổ chức họp Khóa tại Nam Cali. Con số anh em đến tham dự, hi vọng sẽ đông hơn.
Đã có nhiều hình ảnh thật vui và cảm động trong kỳ Họp Khóa năm nay. Nhưng dù lạc quan cách mấy, cũng nhận thấy, là chỉ còn một phần anh em Kh.16 còn giữ được dáng vẻ tráng kiện. Phần còn lại, đều còm cõi với gánh nặng thời gian, nhất là một số bạn từng bịnh hoạn do sương lam chướng khí hay bị đọa đày trong các trại Tù Cộng Sản. Bạn Châu từ Paris qua đến Dallas, suýt trể chuyến bay tiếp về Houston vì lọng cọng trong vấn đề lấy hành lý. Và chuyến từ Houston qua San José cũng bấn xúc xích mất mấy tiếng mới làm xong thủ tục chỉ vì anh để lẫn trong xách tay, mấy chai nước. Còn Bá Bành Tổ từ Minésota xuống, máy bay ghé Las Végas, tưởng đã đến San José, xăng xái đi tìm Nguyễn Anh. Đến khi hỏi ra, mới biết lộn, trở lại thì máy bay đã cất cánh. Đành chờ chuyến kế.
Nhưng đó chỉ mới chuyện lẩm cẩm giáo đầu. Ngay trong ngày họp chính thức, mới khởi sự 15 phút, bạn Lệ lên báo cho mọi người biết là vừa đi đón bạn Vọng nhưng thất bại. Vì vừa đem Vọng ra đến cửa, mặt Vọng bỗng xám ngoét vì nghẹt thở. Làm mọi người hoảng hốt lo hô hấp cấp cứu. Nay tuy Vọng thở lại được, nhưng không ai dám để Vọng đến gặp anh em như ý Vọng muốn nữa. Đến giữa buổi họp, lại thêm một “tin dữ”, bạn Trần Trung Lương vừa nhập viện vì cái gan bỗng dưng trở chứng. Rứa đó, tuổi anh em mình chừ, cứ sáng nắng chiều mưa, nhìn quanh Hội Trường, những nét mặt thân quen từ non nửa thế kỷ, đến giờ nầy vẫn gắn bó keo sơn. Bỗng thấy lòng rộn lên một niềm an ủi. Sau bao thăng trầm, mất mát. Vẫn còn lại đây, một chút gì để nhớ để thương. Để bài tường thuật có đầu có đuôi, tôi xin quay lại buổi tối thứ sáu, đêm “tao ngộ chiến”, với bửa ăn tối ngoài chương trình.


   
     Sau 4 giờ bay từ Houston sang, vợ chồng tôi chưa kịp tỉnh người, thì bạn Nguyễn Anh đến đón đi. Trên xe có anh chị Châu Lỗ, Châu Cambodge, và em Hương. Khóa tôi có năm Châu: Châu Thộn, Châu Lỗ, Châu Cowboy, Châu Cambodge và Châu Ông Chủ. Khi lên xe tôi gọi Châu Lỗ, chị Châu ngạc nhiên hỏi nguyên do biệt danh đó. Tôi phải kể chuyện Lý Khâm phóng lao trúng lưng anh, để lại cái lổ sau lưng. Nhưng khi tôi thắc mắc, Châu nào là Châu CàRi, thì nghe có tiếng cười. Trong xe tối, mà tôi cũng không tiện hỏi thêm. Lúc ra khỏi xe, nhìn chị Châu, tôi chợt biết chính Châu Lỗ là Châu CàRi, vì nhìn đôi mắt đen to, cái mũi thon thả của chị, tôi nhớ ngay chuyện “Ngàn lẻ một đêm” của xứ Ấn huyền bí.
Không ngờ buổi cơm tối không hẹn mà đông như vậy. Đến chín bàn chật kín người, tôi phải xin ghép thêm ghế mới có chỗ ngồi. Tiếng chào hỏi, tiếng gọi tên nhau rộn ràng. Nhiều bạn tôi không thể nào nhớ nỗi như Đinh Quốc Thinh, có bạn tôi nhận ra ngay, như Võ văn Quang, dù từ ra trường chưa hề gặp lại. Bao kỷ niệm dồn dập hiện về, bao chuyện cười ra nước mắt được nhắc lại cho nhau nghe, bao ân tình đem ra kể lể. Đôi khi đang cười vui,  có ai đó nhắc đến tên một bạn đã hi sinh hay chết trong tù. Không khí bỗng nhiên trùng xuống. Nhưng những chuyện buồn cũng chỉ thoáng qua. Những nụ cười rạng rỡ phô hàm răng cái rụng, cái lung lay, lại mau chóng trở về trong niềm vui hội ngộ.
Hôm sau thứ bảy, là buổi Họp Mặt Khóa chính thức.  Anh em nôn nao nên mới hơn 7 giờ, đã kéo nhau đến. Nhà Hàng chưa mở cửa, mọi người đứng ngoài hàn huyên tâm sự. Khi cửa nhà hàng vừa mở, mọi người ùa vào để kịp trang trí hội trường, tôi thấy có cả niên đệ Phan Nghè Kh.19 cũng hăng hái giúp một tay. Bức tranh cổng Trường và Logo Võ Bị do bạn Trần Ngọc Lượng thực hiện cho Hội Võ Bị DC, được mang về cho Đại Hội Kh.16 mượn trang trí, trông thật oai nghiêm, làm sân khấu trở nên sinh động và hoành tráng. Bạn Trần Văn Hiển là người nóng ruột hơn cả, vì phải liên lạc ngay manager nhà hàng coi lại máy chiếu, hệ thống âm thanh, màn hình, phối hợp với MC NguyễN Khắc Nhị Hùng, và dặn dò chị Trần Ngọc Toàn, lúc nào thì đọc đoạn tưởng niệm kết thúc slideshows v.v.. cho mọi thứ ăn khớp. Vì buổi Hội, nặng vấn đề thâm tình, hơn phần lể nghi, nên khởi đầu, đã mời một vị khách. Vị nầy do tình cảm riêng, nghe Kh.16 họp, tìm đến. Đó là Niên Trưởng Bùi Đình Đạm, Khóa 1. Niên trưởng đã lên ngõ lời chào mừng Đại Hội, kể vài kỷ niệm cũ với đôi bạn trong Khóa 16, tặng Đại Hội món quà nhỏ, và vì không thể ở lâu, nên Niên Trưởng ra về ngay.

 

Sau đó, bạn Nguyễn Khắc Nhị Hùng bắt đầu phần khai mạc với các lể nghi truyền thống. Phần khai mạc tuy giản dị, nhưng thật trang trọng và vô cùng cảm động. Sau phần chào Quốc Kỳ, không khí bổng nhiên như lắng xuống khi trên màn hình hiện lên “Tượng Thương Tiếc”, Người Chiến Sĩ gác súng ngang đùi ngồi nghỉ trước Nghĩa Trang Quân Đội ngày nào, không thể phai mờ trong ký ức mọi người. Tiếp đến những hàng chữ để tưởng niệm các bạn đồng Khóa nay đã không còn dần dần xuất hiện. Lồng trong bản nhạc “Anh không chết đâu em” là chân dung từng hai bạn một, sóng đôi, với tên họ ghi chú bên dưới, từ từ hiện ra, giữa nền đen và ánh nến bập bùng, dâng cao dần như đang vẫy chào từ giã bạn bè cùng người thân thuộc, rồi biến mất. Tôi thấy không phải chỉ các chị mới nước mắt lưng tròng, mà ngay các bạn ta, ngày thường “mặt sắt đen sì”, nhưng trong giờ phút nầy, cũng lấy khăn kín đáo lau mắt. Đây là một Video độc đáo của bạn Trần Văn Hiển đã dày công thực hiện dành riêng cho Khóa. Slideshows này vẫn được thường xuyên cập nhật trên trang Web của Khóa. Bạn Bá Bành Tổ thường vào trang web, tắt mọi thanh âm, thắp một nén nhang, rồi ngồi thì thầm chuyện trò với các bạn đang dần dần hiện ra trên màn hình.
Sau Lể Khai Mạc, một Chủ Tọa Đoàn được Đại Hội nhanh chóng chỉ định. Gồm các bạn: Trần Khắc Thuyên, Nguyễn Phú Thọ, Lê Minh Ngọc, và thư ký là Nguyễn Minh Chánh. Khởi đầu, từng bạn đứng lên tự giới thiệu, nhắc vài kỷ niệm xa xưa. Bạn Bá cho biết vừa mới gọi về Việt Nam, đúng giờ các bạn bên đó gặp nhau. Bạn Tỷ thay mặt các bạn còn lại, gởi lời chúc mừng buổi gặp mặt của anh em bên nầy. Có vài bạn bận việc hoặc quá xa, không tham dự được, cũng gởi thư đến chào mừng. Đặc biệt, có một lá thư rất cảm động của em gái Nguyễn Xuân Phúc là cô Kim Cúc. Cô quyết tâm lặn lội về Việt Nam tìm tông tích người anh yêu quí. Cô liên lạc được với chị Đỗ Hữu Tùng, cô Cúc được chị Tùng cùng chia sẻ mọi gian khổ trong hành trình tìm kiếm nầy. Tuy đã thuê một số nhà “ngoại cảm” nổi tiếng, nhưng vẫn không có kết quả. Hai người đến tận những nơi ở Đà Nẵng có chôn xác người vô thừa nhận, nhưng khi khai quật lên, hai chị biết không phải của hai anh Phúc, Tùng. Tuy nhiên, hai chị cũng giúp lo chôn cất những người lính nầy tử tế. Cô Cúc góp ý, là chúng ta đã tương trợ rất thành công cho các bạn không may còn lại bên quê nhà. Thế tại sao chúng ta không nghĩ đến các chị không may mắn đã thành quã phụ bên đó. Họ thay chồng nuôi con cho bạn mình. Họ còn chịu trăm cay ngàn đắng trong xã hội đầy rẫy bất công dành cho các gia đình được gọi là ngụy quân. Và chúng ta tính sao với ý kiến đó? Ông Cai Ngọc đã depart với $100,  chị Lý Khâm thêm thuốc bồi $50, Bá hỏi tôi bao giờ thì tác xạ T.O.T. Khóa 16 không thiếu những tấm lòng. Chúng tôi chờ vị Tân Đại Diện đặt vấn đề rõ ràng cho toàn Khóa. Đại Hội còn đón nhận một vài ý kiến xây dựng khác, như của bạn Bùi Văn Ngô đã được anh em hoan nghênh. Từ nay, chúng ta chỉ dùng danh xưng đơn giản là Ngày Họp Khóa 16. Như vậy, các vùng lạnh giá phía Bắc vẫn tổ chức được, chỉ cần chọn thời gian vào mùa nắng ấm.
Đến việc bầu Đại Diện Khóa cho nhiệm kỳ hai năm tới, chị Hồng Ngọc Hinh, chắc còn cảm động với slideshows Tưởng Niệm, đã nhanh tay đề cử bạn Trần Văn Hiển. Bạn Hiển hứa sẽ mang hết khả năng giúp anh em, nhưng chỉ trong lãnh vực chuyên môn. Chúng ta thông cảm cho Hiển, vết thương trên da thịt dễ lành, nhưng vết thương tâm lý rất khó kéo da non. Vừa rồi bạn Vĩnh Quốc, nhân danh Hội Trưởng VB Houston, trong “Đêm Đàlạt”, trao tặng Hiển tấm plaque tuyên dương, dành cho các cựu Hội Trưỡng. Bạn Hiển không đến dự, và khi plaque được gửi tới nhà, đã gửi trả lại Hội kèm lá thư cám ơn và lý do không nhận. Bạn Ức đặt câu hỏi là mỗi Đại Diện Khóa, được quyền ra mấy lần, bạn Toàn còn được ứng cử hoặc đề cử không? MC Nhị Hùng trả lời ngay là còn sức cứ làm. Nhưng ưu tiên cho bạn nào tình nguyện ứng cử trước. Và vì không ai tình nguyện, nên Tổng Thư Ký Minh Chánh tổng kết ý anh em, Đại Hội quyết định: Thứ nhất là chọn một trong bạn được đề cử: Nguyễn Anh, Nguyễn Đức Thu và Tôn Thất Lăng. Các bạn được đề cử đều kiếm lý do từ chối. Thứ hai là lưu nhiệm. Mọi người tán thành. Chị Toàn ban đầu không muốn bầu cho anh Toàn, nhưng sau những nài ép, Toàn quyết định: “Tôi không từ chối bất cứ nhiệm vụ nào mà các bạn đã tin tưởng giao phó.” O.K. Thế là xong vụ bầu tân Đại Diện. Hú vía vì vừa hết giờ, mọi người vui vẻ chia tay về chuẫn bị cho đêm Dạ Tiệc.

 

Như đã tường thuật từ đầu, vì không ai ngờ buổi dạ hội đông đến như vậy, bên trong chỉ xếp tối đa 16 bàn. Nên nhà Hàng giải quyết bằng cách chiếm hết hành lang bên ngoài để xếp thêm cho đủ 23 bàn. Ưu tiên cho khách mời và các chị, chúng tôi đành ngồi ngoài. Nghe đâu chương trình văn nghệ rất vui nhộn, nhờ đóng góp của Khóa đàn em như NĐ Hà Trinh Tiết tức Ha Anthony Kh.29, mà các slideshows đã được nhanh chóng trình làng trên YouTube. Lại thêm NĐ Phạm Thực và hiền nội là Như Hoa Ấu Tím cũng tham gia chương trình, cô dâu VB nầy có lối viết giản dị nhưng đầy ắp tình người. Cô chuyên viết về thân phận người lính, về quê hương, về hoa cỏ. Câu chuyện cô bốc mộ cha đã làm tôi ứa nước mắt.
 Vì ngồi ngoài, may nhờ xem một số hình ảnh của phóng viên tiền túi quận Hiếu, mới biết cây nhà là vườn cũng lắm nhân tài. Về ca sĩ, có các chị như chị Để, chị Thuận. Về kể chuyện vui, các bạn chắc đã biết tài hai chị Vĩnh Quốc và chị Lăng. Về ngâm thơ, thì thi sĩ Võ Đăng Diệu, về thổi kèn, thì có ai qua mặt được bạn Nguyễn văn Tư? Thật bất ngờ và cảm động khi Niên Đệ Phạm Thực đưa bạn đời đến chào tôi bên ngoài, nhắc chuyện tôi dẫn Khóa 26 về học nhẩy Dù ở Trại Hoàng Hoa Thám. Lần đầu tiên biết mặt nhà văn tôi hằng mến mộ. Đúng với tên hiệu. Tôi có ý nghĩ, cô đúng là đóa hoa Ấu nhỏ nhoi màu tím, cạnh các bông Sen đầy sắc màu sặc sở trong hồ. Như một bà Mẹ Việt Nam hiền thục, bên các Lady First rộn ràng của Mỹ.

 

Sau đêm Đại Hội, chương trình xem như chấm dứt, nhưng hình như tình quyến luyến vẫn lôi kéo các bạn lại với nhau. Tôi theo xe đò Hoàng xuống Santa Ana, được bạn Hiếu chở đến nhà bạn Ngô. Chỉ mười lăm phút sau, nào Cò Trương Hữu Chất, nào nhà thơ Sương Mạc Lam Nguyễn Duy Sự, rồi bạn Nguyễn Ngọc Mẫn, người qua Mỹ sau cùng. Rồi Huy, Ngọc Tỏi, Khuê Voi … kéo đến. (Cò Chất bị đụng xe sáng hôm dự tính đi Đại Hội, đít xe nát nhưng anh chị chỉ bị thương nhẹ, nên đã không đi). Tiếc là sáng thứ 5 tôi phải quay lại SanJosé để về Houston, nếu không, một số các bạn như Thuận, Đễ, Ngọc Dù cũng trên đường tới Santa Ana. Thứ sáu, tại San José, Diệu mời gia đình Thái Mậu Sanh (TOX), Châu Cambogde , anh chị Nguyễn Anh và gia đình tôi đến uống rượu ngâm thơ. Thứ bảy lại anh chị Yết và chị Phạm Thái mở tiệc, nghe tụ họp khá đông để thắp nhan cho bạn Thái. Có gọi nhưng chúng tôi đã vào phi trường. Cà kê như vậy, để thấy Đại Hội rồi rất thành công trong việc đoàn kết anh em. 
Cám ơn các bạn trong ban Tổ Chức đã hết lòng với anh em.
Tình thân Khóa 16 bất diệt.

Nguyễn Cửu Nhồng
Mùa Giáng Sinh 2007