Cay đắng mùi đời, thơ Cung Văn

CAY ĐẮNG MÙI ĐỜI

Hết mưa trời lại nắng
Trong căn nhà cũ xưa
Bên tách cà phê đắng
Tôi nhìn theo cơn mưa.
Ngõ nhà ai hoang vắng
Mái nhà tranh lưa thưa
Đàn chó con ăng ắng
Rúc rỉa hạt cơm thừa
Nghe lòng minh trĩu nặng
Trời già có biết chưa!!!
Mưa rơi trên đồi vắng
Nặng hột trên cây dừa
Anh và Em lẳng lặng
Bước vào trong cơn mưa
Như những ngày trong trắng
Áo học trò thuở xưa…
Trong không gian nằng nặng
Gió lùa rặng tre thưa
Nhớ lại thời cay đắng
Trong ngục tù ngày xưa!
Mưa vẫn rơi đồi vắng
Tan tác những hàng dưa
Cuộc đời còn cay đắng
Hết chiều rồi lại trưa
Cơm dưa và muối mặn
Người khốn nạn hơn xưa!!!
Ngày 28/5/2014
Minh Quốc Cung Văn

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>